Một hành trình PhD và những điều học được
Số đồng nghiệp gọi mình là “chị”, là “cô” trong bệnh viện đã nhiều lên.
Có những khoảnh khắc lạ — như khi một người bà, thực ra chỉ lớn hơn mình vài tuổi, quay sang bảo đứa trẻ chào mình:
“Chào bà đi con.”
Mình chợt nhận ra:
có những vai trò, mình không chọn — nhưng vẫn đang dần bước vào.
Có lẽ, mình cũng sẽ trở thành “một người lớn” theo đúng nghĩa đó, khi hoàn thành phD.
Trong những năm qua, mình đã tham gia các dự án nghiên cứu về bệnh não động kinh,
cả trong nước và quốc tế.
Nhìn lại, có thể gọi đó là “may mắn” —
được đứng trong những dự án học thuật nghiêm túc,
được làm việc với những người thực sự xây dựng tri thức.
Nhưng nếu nghĩ kỹ hơn,
đó không chỉ là may mắn.
Một câu hỏi mình luôn tự hỏi:
Dự án PhD — có thật sự là “dự án của mình” không?
Có lẽ không hoàn toàn.
Nó là một phần của một dòng chảy lớn hơn —
của cộng đồng khoa học, của những người đến trước,
và của những bệnh nhân mà mình chưa từng gặp.
Và nếu đã như vậy,
thì cách mình làm việc cũng phải thay đổi.
Chúng ta không chạy nước rút.
Không phải để hoàn thành một bài báo,
hay một học vị.
Chúng ta đang chạy marathon.
Để đi được đường dài,
không chỉ cần nỗ lực —
mà cần một cách làm việc có thể duy trì,
lặp lại,
và phát triển theo thời gian.