30 năm tích luỹ- những suy nghĩ về những PTNKers mộng mơ
Tuần vừa rồi là kỳ thi tuyển sinh vào PTNK.
Với nhiều người, PTNK là viết tắt của Phổ Thông Năng Khiếu.
Nhưng với nhiều cựu học sinh như chúng tôi, PTNK đôi khi còn có một nghĩa khác:
“Phát Triển Người Khùng…” 😄
Vì PTNK dường như luôn thu hút những đứa:
* hơi tò mò quá mức,
* hơi mơ mộng quá mức,
* và đôi khi nghĩ những chuyện rất khó hiểu với người khác.
Tôi của năm 15–16 tuổi từng say mê những bài học về thực vật và động vật.
Đã có lúc tôi thật sự nghĩ:
nếu cấy được DNA tạo lục lạp vào người thì sao?
Khi đó:
* chỉ cần đứng ngoài nắng,
* tự quang hợp,
* tự tạo tinh bột,
* khỏi cần ăn nữa 😄
Nghe rất ngớ ngẩn.
Nhưng đó là kiểu suy nghĩ mà nhiều đứa PTNK từng có:
không chỉ học bài trong sách.
Mà luôn muốn hỏi thêm:
“Nếu đi xa hơn nữa thì sao?”
Ba mươi năm sau, tôi lại tiếp tục theo đuổi một kiểu “mơ mộng” khác.
Hi vọng rằng một ngày nào đó:
* chúng ta có thể sửa chữa DNA bệnh lý,
* điều chỉnh protein bệnh lý,
* hoặc can thiệp trực tiếp vào cơ chế phân tử gây bệnh.
Những điều từng nghe như khoa học viễn tưởng giờ đang dần trở thành clinical trials thật sự.
Rồi tôi nhìn con mình.
Mấy ngày nay, nó đang đi cuốc đất, đi dọc các con rạch miền Tây, quan sát hệ sinh thái, nhặt lá cây, nhìn sếu… cùng với các thầy cô PTNK.
Tôi nhìn những đồng nghiệp của mình — cũng xuất thân PTNK.
Có người đang ở hội nghị quốc tế nhưng vẫn nhắn:
“Chị ơi… bên Boston họ tiến tới đây rồi.”
Ba mươi năm trôi qua.
Có lẽ điều không thay đổi nhiều nhất ở PTNKers là:
vẫn luôn có một chút mộng mơ.
Một chút tò mò.
Và một chút niềm tin rằng:
thế giới này vẫn còn những điều chưa ai làm được.