Khám online- telemedicine

Tôi thường được hỏi vì sao phòng khám không nhận khám telemedicine cho các vấn đề thần kinh – phát triển ở trẻ em.

Lý do không phải vì tôi “không thích công nghệ”.

Ngược lại, telemedicine là một công cụ rất hữu ích trong nhiều tình huống:

  • theo dõi đáp ứng thuốc,

  • xem lại xét nghiệm,

  • tư vấn ngắn,

  • hoặc hỗ trợ các gia đình ở xa.

Tuy nhiên, trong thần kinh nhi và phát triển thần kinh, có nhiều điều quan trọng chỉ có thể thấy khi gặp trực tiếp.

Một đứa trẻ bước vào phòng khám:

  • cách trẻ nhìn người khác,

  • cách di chuyển,

  • nét mặt,

  • trương lực cơ,

  • giao tiếp mắt,

  • hành vi lúc chờ khám,

  • tương tác với cha mẹ,

  • cách chơi,

  • cách phản ứng với môi trường…

đôi khi cho bác sĩ nhiều thông tin hơn cả một đoạn bệnh sử dài.

Qua màn hình, đặc biệt khi:

  • kết nối không ổn định,

  • hình ảnh giới hạn,

  • trẻ không hợp tác,

  • camera không ghi được toàn bộ hành vi,

một số dấu hiệu quan trọng có thể bị bỏ sót.

Tôi từng đọc một bài của Ingo Helbig về “Visit of Concern” trong telemedicine thần kinh nhi — nghĩa là những buổi khám khiến bác sĩ cảm thấy “có điều gì đó chưa yên tâm” và cần phải khám trực tiếp lại sớm hơn.

Điều thú vị là:
khoa học không chỉ nghiên cứu khi telemedicine hoạt động tốt.

Mà còn nghiên cứu:
“khi nào telemedicine không đủ tốt”.

Vì vậy, hiện tại, với những trường hợp khám mới về:

  • chậm phát triển,

  • tự kỷ,

  • ADHD,

  • giảm trương lực,

  • bất thường vận động,

  • nghi ngờ bệnh lý thần kinh,

tôi vẫn ưu tiên khám trực tiếp.

Không phải để “khó khăn hơn cho gia đình”.

Mà vì trong thần kinh học, đôi khi một chi tiết nhỏ nhìn thấy trực tiếp có thể thay đổi hoàn toàn cách hiểu về một đứa trẻ.

Next
Next

bộ gen chỉ là điểm bắt đầu