Có những ngày “giàu việc” đến mức… bận quá không kịp dạy sinh viên.
11:00 mới vô dạy được cho tụi nhỏ.
Nhìn một vòng thấy đứa nào cũng đói meo, mặt xám xịt như sắp tụt đường huyết.
Thương quá, mình lỡ mời tụi nhỏ ăn miếng gì lót dạ, lấy sức mà học.
Đứa nào cũng ngại, không ai dám đụng.
Mình phải khích lệ:
“Ăn đi mấy đứa, nhìn thấy giống con chị quá trời. Đói dữ rồi đó.”
Tưởng vậy là xong.
Ai dè nhóm trưởng đứng lên phán một câu làm mình đứng hình:
“Mẹ cho rồi, ăn đi tụi bay ơi!”
Trong tích tắc, cả nhóm nhào vô ăn nhiệt tình.
Còn mình đứng cạnh… đau nhẹ một nhịp tim.
Thiệt sự, giá mà tụi nhỏ bỏ cái vế “mẹ cho rồi”, chỉ nói “ăn đi tụi bay ơi!” thôi thì đỡ đau lòng biết mấy.
Tự nhiên nhận ra một sự thật phũ phàng:
Ngày xưa mình nhìn bệnh nhân thấy giống con mình.
Giờ… sinh viên cũng bắt đầu nhìn mình giống mẹ tụi nó luôn rồi.