Những ngày sau lũ
Những ngày sau lũ, bệnh viện lại có những gương mặt quen quay về tái khám.
Tái khám muộn – chỉ vì nước lũ cuốn trôi cả đường đi lẫn nhịp sống thường ngày.
Tờ giấy khám nhăn nheo, lem bùn, còn vương mùi nước lũ.
“May mà hôm đó cano tới kịp, bác sĩ ơi… nước ngập tới nóc nhà. Em chỉ kịp mang theo túi thuốc của bác sĩ.”
Giữa phòng khám sáng đèn, nhìn tờ giấy như vừa trôi qua một nỗi sợ lớn, mình bỗng thấy nghẹn lại.
Nhưng rồi nhìn đứa trẻ vẫn cười, vẫn khỏe để quay lại khám… mình thấy lòng nhẹ đi một chút.
Thương trẻ em quê mình –
và càng tin rằng sau lũ, người ta vẫn tìm được đường để tiếp tục chăm con, chữa bệnh, và bước tiếp.