Tiên lượng của TICs
Một trong những điều cha mẹ lo nhất khi trẻ bị tics là: “Con có bị như vậy suốt đời không?”
May mắn là đa số trẻ có tiên lượng khá tốt.
Tics thường xuất hiện từ nhỏ, có tính chất lúc tăng lúc giảm và có thể thay đổi từ một biểu hiện này sang biểu hiện khác. Triệu chứng thường rõ nhất vào khoảng 9–11 tuổi, sau đó có xu hướng giảm dần khi trẻ bước qua tuổi thiếu niên.
Khi đến tuổi trưởng thành:
Khoảng 50% gần như hết tics.
Khoảng 30–50% vẫn còn nhưng cải thiện rõ.
Chỉ khoảng 5–10% không cải thiện hoặc nặng hơn.
Vì vậy, không phải trẻ nào có tics cũng cần dùng thuốc. Điều quan trọng là đánh giá xem tics có gây đau, ảnh hưởng đến sinh hoạt, học tập, giao tiếp hoặc tâm lý của trẻ hay không; đồng thời lưu ý các vấn đề có thể đi kèm như ADHD, lo âu hoặc ám ảnh cưỡng chế.
Đừng trách mắng hay liên tục nhắc trẻ “đừng làm nữa”, vì trẻ không hoàn toàn kiểm soát được tics và căng thẳng có thể khiến triệu chứng tăng lên.
Tics có thể làm cha mẹ lo lắng, nhưng với phần lớn trẻ, thời gian và sự đồng hành đúng cách sẽ giúp mọi việc nhẹ nhàng hơn.
Diễn tiến mức độ nặng của tics ở trẻ em
Biểu đồ thể hiện mức độ nặng trung bình của tics trong một nhóm gồm 36 trẻ, được theo dõi từ 2 đến 18 tuổi.
Tics thường khởi phát trong khoảng 4–6 tuổi, đạt mức độ nặng nhất vào khoảng 10–12 tuổi, sau đó giảm dần trong suốt thời kỳ thiếu niên.
(Hình được điều chỉnh với sự cho phép từ Leckman và cộng sự.)
ARRTS là thang đánh giá mức độ nặng tương đối của tics hằng năm. Cha mẹ đánh giá triệu chứng tics của trẻ theo thang thứ bậc 6 mức, từ không có triệu chứng (0) đến mức độ nặng nhất (6).
Chú thích
Actual Means: Giá trị trung bình thực tế
Estimates from Model: Giá trị ước tính từ mô hình
Tic Severity: Mức độ nặng của tics
Age (y): Tuổi (năm)
Tham khảo
Bloch MH, Leckman JF. Clinical course of Tourette syndrome. J Psychosom Res. 2009.