Nguyên tắc: “trong tầm nhìn – ngoài tầm với”

Khi thiết lập môi trường can thiệp cho trẻ (chậm nói, ADHD, tự kỷ, rối loạn phát triển),
đừng cho trẻ mọi thứ sẵn trong tay.

👉 Hãy đặt đồ vật trẻ nhìn thấy được, nhưng không tự lấy được.

Nguyên tắc này để làm gì?

Tạo giao tiếp chủ động.

  • Trẻ muốn → phải nhìn người

  • Muốn lấy → phải ra hiệu / phát âm / nhờ giúp

  • Giao tiếp xảy ra tự nhiên, không ép

Áp dụng như thế nào?

Trong sinh hoạt hằng ngày

  • Đồ ăn: để trong hộp trong suốt, có nắp

  • Nước: đặt trên bàn cao

  • Đồ chơi yêu thích: để trên kệ

  • Màn hình: không đặt sẵn trong tay trẻ

👉 Trẻ thấy – muốn – cần người lớn.

Khi chơi với con

  • Không bày hết đồ chơi ra cùng lúc

  • Giữ một phần đồ trong tay mình

  • Chờ trẻ chủ động: nhìn, chỉ, kéo tay, phát âm

Mỗi lần như vậy = một cơ hội học giao tiếp.

Vì sao nguyên tắc này hiệu quả?

  • Trẻ có động lực thật, không học máy móc

  • Não học tốt nhất khi có một chút thiếu

  • Trẻ là người bắt đầu giao tiếp, không phải người bị thúc ép

Cần tránh điều gì?

  • Không làm trẻ quá bực bội

  • Không “thử thách” trẻ

  • Không kéo dài khi trẻ đã cố gắng

  • Không biến thành cuộc giằng co

👉 Mục tiêu là mở cửa giao tiếp, không phải kiểm tra trẻ.

Thông điệp cho phụ huynh

Can thiệp hiệu quả không nằm ở việc dạy nhiều,
mà ở cách sắp xếp môi trường đúng.

“Trong tầm nhìn – ngoài tầm với”
là cách đơn giản để giúp trẻ muốn giao tiếp trước.

Previous
Previous

“Làm sao để trẻ nghe lời?”

Next
Next

Nhận diện sớm trẻ có nguy cơ cao về rối loạn phát triển