Những sai lầm thường gặp khiến trẻ được can thiệp muộn
Có những em bé đáng lẽ đã có thể tiến bộ sớm hơn rất nhiều.
Nhưng rồi:
gia đình ngăn cản không cho đi khám,
sợ con bị “dán nhãn”,
nghe người quen nói “con trai nói chậm là bình thường”,
hoặc nghĩ rằng “lớn sẽ tự biết”.
Có bé được khuyên nên can thiệp chuyên biệt vì khó khăn về ngôn ngữ và tương tác.
Nhưng gia đình lại sợ:
“Nếu học với các bạn đặc biệt, con sẽ bị ảnh hưởng.”
Thế là bé chỉ đi học mầm non thông thường.
Một năm trôi qua.
Con vẫn ít nói.
Ít chơi với bạn.
Khó tập trung.
Khó giao tiếp hơn các bạn cùng tuổi.
Rồi gia đình quay lại trong sự lo lắng:
“Sao con tiến bộ ít quá?”
Cũng có những trẻ đang điều trị thuốc rất tốt.
Con ngủ tốt hơn.
Ổn định hành vi hơn.
Học tập tốt hơn.
Nhưng rồi:
đọc một bài viết trên mạng,
nghe hội nhóm nói thuốc “hại não”,
nghe hàng xóm bảo “uống riết bị phụ thuộc”,
thế là gia đình tự ý ngưng thuốc.
Vài tháng sau:
con mất ngủ trở lại,
khó kiểm soát cảm xúc,
học sa sút,
gia đình kiệt sức.
Điều đáng tiếc là:
rất nhiều quyết định được đưa ra không phải từ hiểu biết đầy đủ,
mà từ nỗi sợ.
Nguyên tắc cơ bản là:
Internet có thể cung cấp rất nhiều thông tin.
Nhưng thông tin không phải lúc nào cũng đúng với tình trạng của con bạn.
Một video ngắn không thay thế được thăm khám.
Một bài review không thay thế được đánh giá phát triển thần kinh.
Một hội nhóm trên mạng không thể chịu trách nhiệm cho tương lai phát triển của trẻ.
Trong lĩnh vực phát triển thần kinh, “thời gian” rất quan trọng.
Can thiệp sớm không có nghĩa là con “nặng”.
Đi khám không có nghĩa là “gắn nhãn”.
Điều trị thuốc không có nghĩa là “hết cách”.
Đó chỉ là:
người lớn đang chủ động hỗ trợ con đúng lúc.
Nhiều phụ huynh sợ rằng:
“Nếu cho con đi can thiệp, liệu con có bị ảnh hưởng bởi các bạn khác không?”
Nhưng thực tế, điều ảnh hưởng trẻ nhiều nhất thường không phải môi trường can thiệp phù hợp.
Mà là:
nhiều tháng — thậm chí nhiều năm — trẻ không được hỗ trợ đúng nhu cầu phát triển của mình.
Một em bé cần hỗ trợ ngôn ngữ sẽ không tự bắt kịp chỉ bằng hy vọng.
Một em bé khó khăn về tương tác xã hội sẽ không tự cải thiện chỉ bằng việc “chờ lớn”.
Não bộ trẻ em có những “giai đoạn vàng” để học:
ngôn ngữ,
giao tiếp,
hành vi,
kỹ năng xã hội.
Khi bỏ lỡ giai đoạn đó,
việc hỗ trợ sau này sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Làm cha mẹ chưa bao giờ dễ.
Ai cũng sợ mình chọn sai cho con.
Nhưng đôi khi,
điều quan trọng không phải là cố tìm một quyết định hoàn hảo.
Mà là:
đừng để nỗi sợ khiến mình trì hoãn việc giúp con.
Nếu còn băn khoăn,
hãy hỏi thêm.
Nếu chưa yên tâm,
hãy trao đổi trực tiếp với bác sĩ hoặc chuyên gia đang theo dõi trẻ.
Nhưng xin đừng để:
lời đồn,
sự xấu hổ,
hay vài dòng trên mạng
quyết định thay tương lai phát triển của một đứa trẻ.